Thứ Tư, 28 tháng 10, 2015

Pháp Hội A-Di-Đà Oct 28 - Nov 3, 2015

Thầy Hungkar sẽ chủ trì Pháp Hội A-Di-Đà tại tu viện Longen từ ngày 28 tháng 10 đến ngày 3 tháng 11.

Phật tử khắp mười phương có thể tham gia Pháp hội bằng cách phát tâm cầu vãng sinh Tịnh Độ của Phật A-Di-Đà cho tất cả chúng sinh và trì tụng chú A-Di-Đà OṂ A MI DE VA HRĪḤ. Mỗi ngày sau khi trì tụng đăng nhập sô trì tụng vô đây:
http://www.hungkardorje.com/winterRetreat/amitabhavn.php

Pháp hội kết thúc vào ngày 3 tháng 11 là tháng Đức Phật xuống cõi trần từ cõi trời 33. Công đức của việc làm thiện hạnh sẽ tăng 100 triệu lần, do đó nên tận dụng tối đa thời gian nầy để hành trì tạo công đức.

Trì Tụng Minh Chú A-Di-Đà

OṂ A MI DE WA HRĪḤ

Thứ Năm, 22 tháng 10, 2015

Lời nguyện vãng sinh Tịnh độ cực lạc -Phần II - Lời Nguyện Bảy Chi (Amitabha: Aspiration to Reborn Dewachen Land)



Người tu Đại Thừa luôn giữ tâm thanh tịnh để có  Bồ Đề Tâm. Trong lời nguyện vãng sinh Tịnh Độ Cực Lạc ta tụng những lời nguyện thù thắng, trong đó đặc biệt có “Lời Nguyện 7 Chi “, có 7 phần.
Chi thứ nhất : lễ lạy. Ta quán tưởng Đức Phật A Di Đà ,quyến thuộc của Ngài, các phẩm tánh công đức (thân, khẩu, ý, giác ngộ) của các Ngài rồi thành tín lễ lạy bằng cả thân, khẩu, ý của mình. Từ tay phải Đức Phật phóng hào quang hóa hiện trăm triệu Đức Quán Thế Âm.Từ tay trái hóa hiện trăm triệu Ngài Tara. Từ tim phóng hóa hiện  trăm triệu hóa thân của Ngài Liên Hoa Sanh -đó là cách quán tưởng hóa hiện thần thông của Đức Phật A Di Đà. Trong tiểu sử Tổ Liên Hoa Sanh nói từ chủng tự HRIH tim của Đức Phật A Di Đà phóng hào quang đến hồ Dhanakosha thị hiện ra đóa hoa sen và từ đóa hoa sen mới hóa sinh Ngài Liên Hoa Sanh, thì hai điều này cũng tương đương với nhau không có gì khác biệt. Đức Phật A Di Đà có lòng đại bi , tâm Ngài luôn hướng đến lục đạo chúng sinh cứu độ tất cả chúng sinh với lòng từ bi tha thiết, và do trí tuệ toàn giác  mà Ngài biết hết từng tâm niệm của mổi chúng sinh một cách chính xác cho dù chúng ta nói cái gì nghĩ cái gì, trong từng tâm niệm một Ngài đều biết đầy đủ rõ ràng không lẫn lộn. Bất cứ ai  dù  phạm tội ngũ nghịch ...mà thành tín nguyện Đức Phật A Di Đà thì Ngài chú tâm và độ người đó đến Tịnh Độ Cực Lạc ngay cả chúng sinh đang lạc lõng trong thân trung ấm tức là cõi chết mà cầu nguyện Ngài thì Ngài cũng tiếp dẫn về Tịnh Độ Cực Lạc, chỉ trừ chúng sinh nào rời bỏ Phật Pháp  không thể độ được, còn tất cả chúng sinh khác đều độ được.
Chúng ta kính lễ Đức Phật A Di Đà bởi vì Ngài là Bậc Tối Thắng có khả năng độ cho ta đến cõi Tịnh Độ, ngoài ra năng lực Ngài sẽ trụ trong Tịnh Độ vô lượng kiếp và Ngài cũng có năng lực giúp chúng ta được trường thọ. Theo luật nhân quả khi thành tâm nguyện Ngài là  ta đã kết cái nhân với Ngài, chúng ta sẽ hưởng cái quả được Ngài độ đến cõi Tịnh Độ . Ngoài ra Ngài cũng giúp chúng ta được thọ mạng lâu dài sống cả trăm tuổi mà không bị chết bất đắc kỳ tử, thí dụ có người do nghiệp có thể sống 70 tuổi nhưng cũng có thể chết bất đắc kỳ tử tai nạn xe...nhưng nếu nguyện với Đức Phật A Di Đà thì Ngài có thể giúp cho khỏi bị tai nạn chết bất đắc kỳ tử và được thọ mạng lâu dài 100 tuổi.

Kế tiếp chúng ta nghĩ tưởng đến những lời nguyện với Đức Phật A Di Đà một cách thành tín và lễ lạy Ngài , ta nên nghĩ dù có tài sản bằng 7 báu chứa đầy khắp cả hư không thì tài sản này cũng không quý bằng công đức được nghe danh hiệu Đức Phật A Di Đà. Ai nghe danh hiệu Đức Phật A Di Đà dù chỉ 1 lần thôi, nghe những công Đức của Ngài và phát tâm thành tín kiên cố thì từ giây phút đó người đó đã bước chân đi trên con đường bồ đề đặt chân lên con đường giải thoát đóng cửa ba cõi dưới không bị đọa vào địa ngục ngạ quỹ súc sinh - từ giây phút đó cho đến lúc giải thoát thành Phật  sẽ không bao giờ bị đọa sinh trong thân tướng xấu xí, mà luôn luôn được sinh trong thân tướng tốt đẹp đầy đủ các căn, không bị vướng vào thân nữ, sinh trong gia đình có thế lực, không bị sinh vào gia đình thấp kém, chúng ta suy tưởng như vậy tụng như vậy và kính lễ đảnh lễ Đức Phật A Di Đà.
xong phần lễ lạy Phật, ta  tụng danh hiệu Đức Phật A Di Đà và danh hiệu các vị Phật khác - đọc trong sự tỉnh thức và giữ chánh niệm - luôn trì giữ  hình ảnh cảnh Tịnh Độ Đức Phật A Di Đà mình quán, đồng thời nhớ nghĩa lời tụng.

Chi thứ hai: Cúng Dường:
- Cúng dường tất cả những gì ta sở hửu như : thân mạng /tài sản /tất cả thiện căn/ công đức / phước đức /cúng với tâm không ham tiếc bỏn xẻn / không hối tiếc không tính toán / khả năng có ít  cúng ít / có nhiều cúng nhiều không kiêu căng hay chơi nổi lấy tiếng /  tùy theo khả năng, nghèo thì cúng dường 7 chén hay nghèo nữa thì cúng 1 ngọn đèn. Ngay dân du mục Tây Tạng họ rất quý bơ nhưng không có nghĩa là đi cúng  bơ củ bơ thiu mốc đem ra cúng dường, còn bơ tốt bơ mới thơm tho thì giữ lại dùng. Nguyên tắc cũng vậy chúng ta cúng dường cái nào tốt đẹp nhất trong khả năng của mình , chứ đừng thấy món nào chê củ hay không muốn dùng nửa mà đem ra cúng dường cho khuất mắt - nếu có khả năng mình cúng dường vàng bạc, còn nghèo quá mình cúng dường đất đá miễn là có tâm thành tín thì sẽ tạo vô lượng công đức. Truyện kể có 2 đứa trẻ nô đùa dùng đất sét nặn ra vàng bạc châu báu trang sức ngọc ngà, lúc đó Đức Phật Thích Ca đi ngang qua, 2 hai đứa trẻ thấy Đức Phật nói là Ông này đẹp quá mình nên cúng dường cho Ông, và lấy những món đất sét đã nặn  để vào trong bình bát của Đức Phật, nhờ công đức đó với tâm thành tín , đứa trẻ này được tái sinh thành vị Pháp Vương tên Vô Não, và đứa trẻ kia được tái sinh làm tể tướng.
Đức Phật có lòng đại bi vô lượng cho nên Ngài có thể thọ nhận cúng dường của bất cứ ai bất cứ lúc nào, và tất cả sự cúng dường nếu ta có tâm thành đều có giá trị.

- Cúng dường thế giới vủ trụ : Mổi thế giới theo sự giải thích của Phật Giáo cấu trúc đều có núi Tu Di chính giữa ,chung quanh có bốn châu và các châu phụ -  chúng ta cúng dường thế giới  ta không cần phải tưởng tượng bởi vì nó sẵn, ta chỉ cần nhớ nghĩ  cúng dường thế giới này hay nhiều thế giới.

- Quán tưởng vật cúng dường - như pháp cúng dường Mandala : quán tưởng  8 món kiết tường, 7 món báu của chư Thiên như ngọc báu, bánh xe báu...,+ quán tưởng Tịnh Độ Đức Phật A Di Đà hiện ra trước mặt và chúng ta cúng dường cho các Ngài thì sẽ tạo rất nhiều công đức. Ta sắm sửa những gì tốt đẹp ta có được /những gì tốt đẹp ta có thể quán tưởng ở cõi trời, cõi rồng, cõi người...ta cúng dường cho Đức Phật A Di Đà và quyến thuộc của Ngài thì sẽ nhận được ích lợi vô cùng. Chúng ta tụng phần ‘thân tài sản’ đến phần ‘xin từ bi thọ nhận’. Nguyên tắc giống như Chi thứ nhất Lễ Lạy Chư Phật, ở phần cúng dường  cũng quán Phật Cảnh  - Tịnh Độ Đức Phật A Di Đà, hai vị Bồ Tát ở hai bên, hàng Bồ Tát, hàng thánh chúng … đó là đối tượng chúng ta cúng dường, và khi tụng  nhớ quán hình ảnh cho rỏ ràng+ nhớ ý nghĩa / trước hết chúng ta sẽ tụng phần cúng dường Mandala,sau đó sẽ tụng phần cúng dường này.

Chi thứ 3: Sám Hối.
Sám Hối ác nghiệp tức là phát lộ những ác nghiệp và sám hối những nghiệp mình đã tạo. Trong bất cứ pháp tu nào cũng đều có cúng dường, lễ lạy... luôn luôn kèm theo pháp tu sám hối. Có 4 yếu tố giải nghiệp:

- Phát lộ sám hối - phơi bày tội lổi của mình ra không giấu giếm những nghiệp tạo trong thân, khẩu, ý. (Ba thân nghiệp : sát sinh giết hại chúng sinh, trộm cắp món mà mình không sở hửu , tà dâm)
(bốn khẩu nghiệp: vọng ngữ nói láo để gạt người, nói đâm thọc gây chia rẽ làm cho người ta gây gổ với nhau, nói lời thô tục hung dử hay nói lời làm người khác đau lòng kể cả đối với súc vật cũng vậy thí dụ như  mắng chưởi người ta cũng tính là lời thô tục (chúng ta tu hạnh Bồ Tát mà Bồ Tát là người nuôi lớn trưởng dưỡng Bồ Đề Tâm lòng từ bi của mình, đối với chúng sinh chúng ta phải dịu dàng ngay cả đối với súc vật), nói lời tào lao vô bổ tức là nói chuyện tào lao thay vì để thì giờ đó để tu hành thì nó có ích lợi hơn.)

- ăn năn sám hối.
- Trừ bỏ không tái phạm.

(Ba thân nghiệp:Thầy muốn trở lại nói về ba thân nghiệp là sát sinh, trộm cắp, và tà dâm. Nói về sát sinh không chỉ thật sự sát sinh mới tạo nghiệp mà ngay cả khi mình xúi dục người khác sát sinh hay làm điều gì khiến người khác sát sinh vì mình thì cũng là tạo nghiệp sát sinh tuy mình không tự tay giết. Nói về nghiệp thì có rất nhiều loại: vô tình hay cố ý thì nó cũng tạo ra nghiệp, thí dụ mình mong người khác bị chết hay phải chết thì chỉ cái ý nghĩa đó thôi thì có thể nói  mình đã tạo ra nghiệp sát sinh phân nữa rồi, chúng ta là người tu Bồ Tát Hạnh phải để tâm thanh tịnh đừng bao giờ tạo những cái nghiệp như vậy ngay cả trong tâm trong ý của mình, thí dụ việc sát sinh  nếu mình tạo nghiệp sát sinh / lảnh quả báo 100% thì phải có đầy đủ ba giai đoạn: thứ nhất là có ý muốn sát hại người, thứ hai là giết người , và thứ ba là vui mừng khi người bị giết, nếu tạo đầy đủ 3 điều đó thì sẽ lảnh quả báo 100%, còn ngoài ra khi chúng ta làm từng phần chúng ta chịu trong đó. Gây những nghiệp khác cũng vậy, thí dụ  tà dâm đối với người đã có gia đình mà tùy theo ở trong ý muốn trong hành động thì tùy theo chúng ta sẽ tạo cái  nghiệp tương ứng giống như thí dụ mà Thầy vừa nói)

3 ý nghiệp:  (tạo ra bởi tâm ý) :
- tâm tham: bất cứ cái gì tốt đẹp của người khác mình đều muốn chiếm hữu, hay là người khác có cái gì tốt đẹp mà mình bực bội không thích không muốn cho người ta có thì cũng là tâm tham.

- ác tâm: muốn làm hại người khác bằng lời nói, bằng tâm sân hận.

- tà kiến: có cái nhìn sai lầm ngược ngạo - chẳng hạn không tin nhân quả /không cần biết đến nhân quả /không tin địa ngục/ không tin luân hồi...hay chúng ta làm thương mại mà không cần biết đến điều đó chúng ta mặc sức muốn làm gì thì làm thì đó là những nghiệp tà kiến. Có thể nói tất cả những nghiệp mình tạo ra đều bởi vì mình có cái nhìn sai lầm - tà kiến - nền tảng làm mình tạo nghiệp. Trong tất cả các nghiệp thì tà kiến là nghiệp nặng nhất, chúng ta phải phát lộ phơi bày tà kiến, ăn năn sám hối và quyết tâm trừ bỏ không tái phạm.

Cách phát lộ sám hối:
Ngay đời này ta đã tạo nhiều nghiệp về thân, khẩu, ý -  hay thập ác , nhẹ nhất cũng có tạo vài loại, còn vô lượng kiếp đến giờ thì ai cũng tạo 10 nghiệp ác về thân khẩu ý không chừa ai hết. Khi phát lộ sám hối ta không chỉ sám hối cho riêng bản thân mình mà sám hối tất cả nghiệp ác mà tất cả chúng sinh đã làm, đặc biệt sám hối luôn tất cả những ác nghiệp mà cha mẹ mình trong kiếp này và tất cả kiếp khác đã tạo ra, mình đều thay mặt sám hối hết, và để sám hối chúng ta cần sự chứng giám tức là ta quán Đức Phật A Di Đà và quyến thuộc của Ngài trong cõi Tịnh Độ chứng giám cho sự sám hối của ta, chúng ta sám hối  phát lộ phơi bày tội lổi ra, ăn năn, và trừ bỏ không tái phạm.

Tội ngũ nghịch và 5 trọng tội :

đây là những nghiệp rất nặng không nghiệp nào nặng hơn : giết cha mẹ, giết Thầy dạy đạo cho mình hay hàng thánh tăng A La Hán, hay không cần giết Phật nhưng có ác tâm làm cho thân Phật chảy máu. Người nào tạo tội ngũ nghịch khi chết liền tức thì bị đọa địa ngục. Bên Tây Tạng có người chỉ vô tình đụng xe làm chết cha mẹ mình thì tuy không tạo đầy đủ nghiệp thân khẩu ý nhưng cũng tạo nghiệp rất nặng huống chi là người tạo nghiệp 100%. Ta phải phát lộ sám hối tất cả những tội lổi đó.

Về 5 tội cũng nặng gần như tội ngũ nghịch tức rớt liền xuống địa ngục: giết tăng giết tỳ kheo tỳ kheo ni giết người tu hành / quyến rũ phụ nữ trinh tiết hay phụ nữ nào đã có nguyện giữ giới hạnh thanh tịnh mình cố tình quyến rũ người ta để người ta phạm tội tà dâm với mình  hay là một vị ni tu hành mà mình quyến rủ người ta bỏ tu thì tội cũng nặng. Tội thứ ba là phá chùa, tháp, tượng Phật.  Đức Phật có dạy là dù chúng ta có tạo tội ngũ nghịch nặng như núi Tu Di vẫn có thể sám hối được giống như ngọn lửa từ từ đốt cháy núi Tu Di. Nhưng nếu bỏ Phật Pháp (tội bỏ đạo) thì tội này ví như biển lớn biển cả chúng ta dùng ngọn lửa đốt biển không bao giờ tiêu nổi, không còn cứu được - đó là tội nặng nhất trong các tội.
Ngoài ra chúng ta phải cẩn thận đừng có mạo phạm Tam Bảo, nhiều người có thói quen thí dụ vô chùa đứng trước tượng Phật thề  ‘nếu tôi nói láo thì xin ngôi chùa này có cháy tiêu hủy, hay nếu tôi nói láo thì xin thề Đa Lai La Ma sẽ chết yểu’ - nếu chúng ta dùng đối tượng Tam Bảo để thề thốt như vậy thì tội rất nặng .

1 tội khác nặng hơn tội giết hại tất cả chúng sinh trong tam giới : đó là tội đối với bậc Bồ Tát. Chử này có nhiều nghĩa tức là tội mắng chưởi nói xấu hành hạ hay làm cho vị Bồ Tát phải khổ sở. Bậc Bồ Tát không phải là người phàm, thành ra chúng ta phạm tội với Bồ Tát thì tội rất nặng, nặng hơn tội giết hại chúng sinh trong tam giới. Làm sao mình biết ai là Bồ Tát ? mình không biết thì tốt hơn hết đừng nên tạo tội đối với tất cả mọi người là hay hơn hết,  nói năng tử tế dịu dàng thành thật là bảo đảm hơn hết vì mình không biết ai là Bồ Tát lỡ mình nói ẩu tả mạo phạm là phiền vô cùng.


Tổ Khai Mật Tạng Đại Pháp Vương Jigme Lingpa có viết  bộ luận  ‘Công Đức Thù Thắng’  nói về thân người quý báu và những cái khổ trong luân hồi. Từ vô thủy  đến giờ chúng sinh trãi qua vô lượng khổ não không biết bao nhiêu kiếp và qua tất cả các cõi thí dụ trong cõi súc sinh chúng ta đã từng làm chim làm nai làm thú vật cũng đã từng bị săn đuổi bị bắt giết làm thịt, và mãi cho đến bây giờ cuối cùng chúng ta mới có được thân người, nhưng chúng ta vẫn phải chịu rất nhiều khổ não thí dụ như  bệnh tật, bị người khác hà hiếp, nhưng chúng ta vẫn chưa giác ngộ được thực tánh của mình mà vẫn tham lam tạo nhân khiến chúng ta cứ quay lại đọa trong luân hồi , bởi vì chúng ta vẫn cứ ngu si vẫn bị vô minh sai khiến. Giờ chúng ta đã gặp chánh pháp đã nghe đã hiểu đã học , biết tại sao phải tu hành.










Lời nguyện vãng sinh Tịnh độ cực lạc -Chướng ngại cho việc phát triển Bồ Đề Tâm/ Ba yếu tố phát Bồ Đề Tâm / Vãng Sinh Tịnh Độ Cực Lạc (Amitabha: Aspiration to Reborn Dewachen Land)


Thứ Hai, 12 tháng 10, 2015

Moscow's Teachings 2015

http://original.livestream.com/hungkardorje2012teachings/video?clipId=pla_66b003f9-efc1-414f-a854-b009d3591300
Moscow's Teachings 2015 - (Song Ngữ Anh Việt)

15':15 - So, we have this chance to discuss about Dharma, to discuss about the method to bring peace in life. I came here last time. And this is my second time to come here to meet many of you, and it is very nice to meet you again today in ? It was very lovely reception ceremony. It is very respectful and very nice. So, I am very much appreciated.
(nghe âm thanh tốt từ phút 17:20 trở đi )

17':34 - Buddhism is a very great tradition and the subject when we’re talking about Buddhism, we can talk for many days or many months. But, in fact, withinmany many years to study Dharma. So, we can’t be very great well-learned. Butwhen it comes to Dharma, then Dharma is about how to take care of one’s ownlife or one’s own mind. But Dharma is more than that, it’s not only something thatis good for one’s own mind - How to tame the mind? How to make peace in themind? That is all about Dharma.

20':32 - The difficult practice is, of course, to tame ourwild mind when we say about our own mind very wild, very untamable. Therefore,we need Dharma to make it peaceful. So, it is not easy. Of course, there are somuch negative tendencies in our mind. And we’ve kept that kind of tendency inour mind for constant times. Therefore, we have very strong habitually tendencies. So, it is very difficult to make changes in the mind. But, since we have the best method to make change in the mind – the Dharma. The Dharma is thebest method or remedy to reduce negative emotions and negative thoughts in themind. So, we need to apply, to practice it diligently, and we also need to hearabout the ways how to make peace in the mind, which is the meaning of Dharma,which is the meaning of practicing Dharma.

25':33 - There are many traditions ofBuddhism in the world. Of course, we are somehow different because of theculture differences. People have different ways of understanding things. Andpeople have different ways of doing things. But also the similarity is we all havethe faith in Buddha and Dharma. So, the similarity between the two traditions is to pay respect to Buddha, to show respect to Guru, and to Dharma; and to be veryfaithful, and to be an honest person, and to be careful in our own actions. That isthe similar part in between different types of people in the world because of thesame essence of Dharma that we’ve shared.

28':46 - I think it can be very nasty or badwithout understanding some reality or some method like Dharma. Withoutknowing Dharma, many people whose life is dark. They do not know where to go,they’re stuck in somewhere, or they are lost somehow. Because people are saidthat when they do not know how to take a correct path, then, they’re confused,they’ve gone the wrong path, and they are hurt and they are sad. It’s not a lie butit is a reality for many people. Even ? still makes difference. If you understandabout Dharma, if you have some understanding about karma, especially Causesand Effects, especially Interdependent Origination. These are very useful and verypractical knowledge in one’s life.

33':06 -What makes me to think that Vietnamese peopleare nice is your faith in Dharma. It is always very nice to think or to see yourunderstanding in Dharma, and respect in Dharma. There are many people who aregood people, but somehow they are lacking in understanding of Dharma. So, theymake a lot of mistakes, and they make their life so dark or even darker due totheir ignorance. As long as there is understanding of Dharma, there is someknowledge or wisdom. So, Dharma is about wisdom, and Dharma is something tobring wisdom into your life and into your mind. As long as there is a little Dharma,there is some wisdom, there is a hope. Therefore, to have that kind of faith inDharma is a very special quality of the person.

37:25 - The history of Buddhism, somehowit  is  interesting.  When  Buddha  became  enlightened  person  and  tried  to  give teachings,  it  was not very easy for  him, even though a Buddha,  to spread histeachings in India. But Buddha was very different, very qualified, very wise, andvery compassionate. Therefore, his power, his intelligence was unmeasurable. So,somehow he was able to establish Buddhism in India. And Buddhism has beendeveloped. But, then of course we also can look back to the time, the early timesof history of Buddhism in India, for example, Buddhism was very powerful butthen it was downwards and destroyed. I  remember or I’ve heard many storiesabout how Buddhism was in Tibet in 1940 – 1970, Buddhism was very weak, andalso the faith in the religion was so bad at that time. And people always criticizedthe people who are the religious people.  They said superstitious people.  Theyhave many ways to criticize that kind of people. But then now, there are a lot ofpeople,  powerful people,  intelligent people,  rich people that  Buddhism is veryvaluable. So, the history of Buddhism is changing and changing all the time. Butthis time of times is different from that of many years ago. And now especially alot of people in the world, not only Tibetans or Vietnamese, but a lot of otherpeople are starting to learn and practice Dharma at this time because of their obstacles,  problems,  and sadness in the mind.  There is  no other way to solvethese kinds of problems but to practice Dharma. Therefore, what I want to say is, you  are  here  today  to  practice  Dharma,  and  try  to  understand  Dharma  issomething  good and something correct.


45:50-Therefore, believing in religion generallyand especially like past life or next life, Causes and Effects, negative karma bringsnegative result - unhappiness; and good action brings happiness and good result.This is not only a religion thing, but this is a reality, this is the nature of things. So,to  understand  the  reality,  to  understand  the  nature  of  things  is  not  only  thebelieving  but  is  wisdom.  Therefore,  we  need  to  develop  our  understandingcorrectly and better. Without enough understanding of the reality of things, weare sometimes confused when facing problems or obstacles, then we are hurt, wedon’t know what to do, and we’re just sad. But with enough knowledge here -wisdom, then there is always a way go thru difficulties, obstacles, and problems.To  study  about  Dharma,  and  to  study  more  about  Dharma  is  actually  tounderstand more of  one’s  own life  and how to solve problems in the life.  So,basically  speaking,  learning  Buddhism  is  learning  more  about  wisdom,  andlearning oneself how to be smarter and more intelligent.

51:56 - When not understandingDharma or qualities of Dharma, methods taught in Dharma, the only thing we can do is we have to face difficulties or obstacles; but the way we do it, the way weface it, or meet obstacles, we’re sometimes upset or very angry, very unhappy; sothere’s no balance in the mind. The mind is always distracted by these thoughts.But by knowing good practice in Dharma, there is always a way to take care ofthese things nicely and peacefully, not only that but we can make ourselves betterperson and also better in our mind and better people around oneself. So, that kindof Dharma or practice has such benefits. We always need this kind of methodbecause our mind is always distracted. We don’t have enough strong remedy inthe  mind.  Then  the  mind  is  always  running  after  something,  chasing  aftersomething very emotionally and very unhappily; up and down all the time, not ina certain level, and not in peace at all. But, when someone is doing good Dharmapractice, when someone is keeping the balance in the mind, tries to be peacefulall the time, concentrated, mindful all the time. This is very important. Having thiskind of quality is very important in our life in order for us to keep happiness in themind, to keep peace in the mind.

58:00 -Generally speaking, when we have problems inour mind, sometimes we want to express, or to show our feelings, our emotions,and that also bring unhappiness in the environment because when you show your emotions, you probably show your sadness, anger, jealousy, whatever...sometimeswe want to hold our situation in the mind, to hold and hold until we cannot hold itand we disrupt it. All of these ways of doing things in our life, the way we controlour emotions are not the best way. But Buddhism teach us how to control ouremotions in a peaceful way, for example, when you want to express your anger tosomeone, then instead of expressing your anger, you should show your kindnessand control your anger by not only holding it, but by practicing patience also; byunderstanding  the  negative  part  of  anger  and  the  result  of  anger,  and  try  tonaturally understanding the negative part, so that we naturally want to reducethat kind of emotions, and also understanding the qualities of patience, and theresult  how much good result  that  patience can bring.  Then,  of  course we canalways establish an interest in patience, enthusiasm in patience so that we alwayswant  to  be  patient.  And  practicing  in  patience  naturally  reduces  anger,  andnegative  thoughts.  So,  your  life  or  your  mind  will  be  peaceful  naturally  bypracticing patience. So, patience is such good quality, such good power in all ofthese good remedies, good methods taught in the teachings of Dharma.

01:05:55 Kindnessis  something  very  powerful.  The  most  kindest  person  is  the  Buddha  and
Bodhisattva Avalokiteshvara. And Buddha said that nothing is a problem for himbecause of his kindness. Nobody, no sentient would make any unhappy to theBuddha because of his kindness. Avalokiteshvara also said the same thing, there’sno problem for him to stay in samsara until the samsara is empty.  There’s noproblem for him to stay that long to deal in with different problems, to deal inwith different beings. But because of his kind compassion, he is very happy, he iswilling  to  do anything,  everything for  all  sentient  beings  without  sadness  andwithout any conditions. It’s not only that  but  he is very peaceful in this way, hismind is never distracted, because of his very powerful compassion; even thosebad people, bad beings try to destroy him, try to attack him, but he thinks that’s afun, something nice to see because his mind is always very calm, very peaceful.Nothing can distract the mind of Avalokiteshvara mind because of his compassionas he said. Therefore, we want to be like the Buddha and like our Avalokiteshvarawho is very steadable and very calm, very peaceful at any time, in any circustancesor problems. What makes that kind of quality is patience, also compassion andkindness.

01:12:15- It took many years or a lot of time for our Avalokiteshvara to develop his compassion like that. At the beginning, Avalokiteshvara had difficulties to develophis compassion, his kindness to all sentient beings, because sentient beings werevery aggressive to him, even though he was trying to be very kind to them, but inreality they were very negative. Therefore, many times that our Avalokiteshvarawanted to give up on his compassion development, and in fact one time he said:“I would give up on my compassion development”. And then, Amitabha appearedin  front  of  him,  and   convinced  him to  develop  his  kindness,  his  compassioncontinually,  so  that  he  would  be  able  to  develop  his  compassion.  So,Avalokiteshvara was depend on Amitabha to develop his compassion. Such greatBodhisattva as Avalokiteshvara needs a good accompany like Amitabha. So, for us,as ordinary people, of course, we need a good source, good companion like ThreeJewels: Buddha, Boddhisattva, Dharma to rely on. And it is very important to dothis way and to see this way. When we take refuge on the Three Jewels, we say: “Itake refuge in the Buddha as my teacher. I take refuge in the Dharma as my path.And I take refuge in the Sangha as my special friends. To do this way is a great wayto protect oneself  able to be greater person because we always need, I  hope,supporter.  Without  these  conditions  we  are  not  able  to  be  independent  byourselves to go on the path, to serve benefits to other sentient. So, having faith in Buddha, Dharma, and Sangha is a very good step to do.

01:21:12- We need to learn that topractice Dharma is not very simple and is not easy. Therefore, we need to prepareto practice Dharma diligently. Without enough diligence, then there are a lot ofdifficulties to develop our practice in Dharma, like our Avalokiteshvara, he alsohad many difficulties. So, we need to go to the same way it is not like that todevelop compassion for 1 or 2 days, but we need to understand that something todo  forever  until  we  really  reach  that  kind  of  level:  “I  will  not  give  up.  I  willcontinually  to  practice Dharma and practice compassion and kindness like ourAvalokiteshvara. How he did it.  I’ll  do it.  We need to have this understanding.Some  people  sometimes  think:”  Buddha  is  very  very  powerful  and  very  verycompassionate, so He can give me everything I need”. This is not like that, becauseBuddha says:”I teach you to go to liberation, but liberation depends on yourself,it’s basically depends on you, not on Buddha, but on yourself. It is very importantto understand that and also to apply that way so that we will continually practiceit. Otherwise, a lot of desires in our mind even we practice Dharma. We want to achieve  in  a  very  short  time,  and  then,  at  the  same  time  we  have  a  lot  ofignorance in our mind and a lot of distraction in our mind. When we do not reachthat point at a certain time that we wish in the mind, we get upset. This is not abest way of doing practice of Dharma. Doing practice of Dharma is based on suchall of these qualities as understanding, patience, and diligence. If we don’t have allof these qualities, it’ll be very difficult. Therefore, Buddhism, of course, is aboutunderstanding the interdependent origination. When there are not enough causesand conditions, there are no results. This is idea of cause and effect, and this isessential  point  of  Buddhism.  So  to  be  a  Buddhist  practitioner  is  basically  tounderstand the cause and effect and interdependent origination. Without of thisunderstanding, it is difficult to really practice Dharma well. Therefore, we need tolearn more and more,  and focus more on the causes,  not  on the results.

 01:32:09- Thehuman life was born under desire and attachment. As long as there’s human life,human mind, there’s always desire and attachment. As long as there’s desire andattachment, there’s problem. The desire and attachment are problem maker, themain cause to bring obstacle. So, to practice Dharma to reduce or to ?the mind toempty. This mind is full  of negative thoughts and desire. When there is low ofdesire and attachment, there’s more relaxation and more peace in the mind that we can see basically. The problem is we do not try to reduce, try to work, or try tochange this kind of desire of mind. Instead of emptying the mind, we are fillingmore our mind with many negative thoughts. But Buddhism indicates: Do that, dothis,  how to make your mind more peaceful,  how to make your mind fresh orempty.  Because  you’re  following  your  negative  thoughts  now  you’re  unhappy,because your mind is full  of negative thoughts. If you want to be happy, morepeaceful,  you  should  make  change  in  your  mind,  you  reduce  your  negativeemotions in your mind so that you’re warmer in your mind and also you are ableto relax somehow. This is how we understand Dharma, and this is how Dharmagives us direction and teaches us how to be peaceful.

Thứ Ba, 25 tháng 12, 2012

Nền tảng Phật giáo từ đại thừa đến Kim Cang thừa

Xem tất cả : http://www.youtube.com/user/phanthubinh
các clip Lama Đạt phiên dịch bài " Nền tảng Phật giáo từ đại thừa đến Kim Cang thừa"

(10) Tổ Long Thọ nói một con người không thể tự hiện hữu, cũng không phải tự nhiên có, cũng không phải do ai hay đấng nào tạo ra mà con người do cái thức của mình nhận biết là mình có tự hữu . Đó là “nhân vô ngã” là vậy. Áp dụng vào các pháp (hiện tượng bên ngoài mà tâm thức mình nhận biết được như sông núi cây cỏ v v…) cũng vậy, khi chúng ta thấy được nguyên tắc “nhân vô ngã” rồi thì các pháp bên ngoài cũng vậy , khi nào thấy được nhân vô ngã và pháp cũng vô ngã, lúc đó chúng ta mới có thể nói chúng ta biết quán chiếu về tánh không. Nếu thấy mình là vô ngã, và chúng sinh cũng vô ngã, chúng ta mới có thể từ từ tu và đạt tới chánh giác (quả giải thoát rốt ráo). Còn nếu không thể tu đến rốt ráo, không biết về tánh không, không biết tư duy suy nghĩ quán chiếu về "nhân, pháp vô ngã"  (để thấy "nhân, pháp không có tự hữu"  ) thì thực sự chúng ta chỉ có quy y và có lòng tin tam bảo thôi, chúng ta rất khó có thể đạt giác ngộ và có thể gặp nguy hiểm là lọt vào thế gian pháp. Ở đây Thầy thấy có nhiều người trẻ và mới, nếu giới thiệu về giáo lý “tánh không” cũng còn sớm và rất khó hiểu tri kiến về “tánh không”. Nhưng những người tu lâu thì Thầy khuyên nên quán chiếu sâu hơn về “tánh không” để có thể tiến tu tiếp.